Nếu cuốn “Hành trình của linh hồn” mở ra cánh cửa của thế giới linh hồn, thì cuốn “Kế hoạch của linh hồn” cho chúng ta thấy vì sao chúng ta lựa chọn những trải nghiệm tồi tệ như bệnh tật hay tai nạn.

Bệnh tật là biểu hiện cuối cùng của những khó khăn về cảm xúc hay tâm lý. Đó chỉ là một lớp khác của quá trình học tập. Không phải nghiệp báo hay trừng phạt gì cả.
Linh hồn cũng như con người ở cõi trần, có những khiếm khuyết trong tâm hồn, việc trải nghiệm những kiếp sống đau đớn sẽ giúp họ chữa lành những vết thương cũ hoặc giải toả nỗi tức giận và oán hận tích tụ qua nhiều kiếp sống.
Mọi thứ xảy ra đều được lên kế hoạch, kể cả khi bạn là một kẻ giết người máu lạnh, hay vô tình phạm sai lầm nghiêm trọng, đó đều là bài học dành cho bạn, đổ tội, áy náy hay tủi hổ đều ngăn cản bạn tiến bộ. Điều này nghe có vẻ rất khó chấp nhận với quan điểm đạo đức ở cõi trần, nhưng với linh hồn, phạm tội và trả giá cho tội lỗi đó chỉ đơn giản là một trải nghiệm học tập.
Có những sai lầm đi theo chúng ta suốt cuộc đời, chúng ta mãi ray rứt và bị sự hối hận dài vò, và ước rằng chúng ta đã làm khác đi. Nhưng với suy nghĩ mọi thứ đã được linh hồn của chúng ta lên kế hoạch trước, chúng ta có thể tha thứ cho mình và học hỏi từ những cái tốt trong sai lầm ấy.
